Gió ơi thổi đi những ưu phiền
Mặt trời lên xua tan băng gía
Cánh chim gù một sớm sương mai
Hoa nở chan hòa xen sắc tím
Bầy ong bướm bừng tỉnh giấc ngủ đông
Và tôi ơi ! đừng ưu tư như thế
Đừng khép lòng mình… can đảm lên
Cả triệu năm nữa kiếp con người chẳng thể ?
Vẫn vui buồn trăn trở chuyện không đâu ?
Thôi mưu cầu sinh lợi bản thân…