Sương mù chen đỉnh đồi Mông Mác
Lá thu thả vàng lối tôi đi
Paris nắng sớm vương nhè nhẹ
Mê lòng du khách níu chân ngừơi
Một thoáng sông Sen mờ khói phủ
Quấn quýt hương xưa mộng lỡ làng
Sớm thu se lạnh lòng man mác
Thả hồn theo ngược dòng thời gian
Day dứt hoài về cố đô xa quá
Chợt gợi Hà Nội sớm sương thu
Mây giăng giăng ,mặt hồ loang loáng