Gió ơi thổi đi những ưu phiền
Mặt trời lên xua tan băng gía
Cánh chim gù một sớm sương mai
Hoa nở chan hòa xen sắc tím
Bầy ong bướm bừng tỉnh giấc ngủ đông
Và tôi ơi ! đừng ưu tư như thế
Đừng khép lòng mình… can đảm lên
Cả triệu năm nữa kiếp con người chẳng thể ?
Vẫn vui buồn trăn trở chuyện không đâu ?
Thôi mưu cầu sinh lợi bản thân…
Bon chen chi giữa dòng đời nghiệt ngã
Tương lai chờ ta phía hừng đông
Cánh chim nào lạc hót rừng chiều thu
Lá xào xạc thả từng chùm vàng óng
Báo cơn giông chập chờn cánh chuồn mỏng
Bầy kiến nhỏ tất bật trước cơn mưa
Cô đơn giữa căn nhà rộng lớn
Lòng thầm hỏi tự lòng mình thổn thức
Điệu nhạc buồn rớt từng phím hư vô
Không gian lạnh thấm vào hồn trăn trở
Và tôi ơi bừng tỉnh giấc chiêm bao …
Hanny Mùa thu 2005